Vén mà sân khấu: Thời nghèo đói của Hữu Châu, Thoại Mỹ

0
8

Hữu Châu và Thoại Mỹ là hai nghệ sĩ nổi tiếng, được đông đảo khán giả yêu mến. Nhưng đằng sau ánh hào quang sân khấu, họ đều phải trải qua quãng thời gian nghèo khổ, đói tới xỉu lên xỉu xuống.

thoi-ngheo-doi-cua-huu-chau-thoai-my
Vé màn sân khấu: Thời nghèo đói của nghệ sĩ Hữu Châu và Thoại Mỹ

Hữu Châu không có cơm ăn, đỏi lả mà ngất xỉu trên sân khấu 

Nghệ sĩ ưu tú Hữu Châu vẫn thường kể với học trò về những ngày gian khổ của mình. Không phải để mọi người thương, mà bởi hoàn cảnh chung lúc đó như thế. Và ông đã vượt qua bao khó khăn đó để quý hơn những gì mà mình đạt được ngày hôm nay.

Đó là cách ông truyền lửa cho học trò của mình và thế hệ đàn em, con cháu trong nghề, khích lệ họ làm nghề đàng hoàng, tử tế với chính mình và tử tế với khán giả, với cái nghề đã nuôi sống họ.

Bồi hồi nhớ lại những ngày mới tốt nghiệp trường Sân khấu, hai anh em Hữu Châu, Hữu Lộc còn chở nhau trên chiếc xe đạp cũ mèm đi tấu hài. Vừa diễn xong ở Nhà Văn hóa Lao Động, Hữu Lộc chở anh trai qua Nhà văn hóa Thanh Niên. Đang chạy thì cái niềng xe đạp gãy đôi vì cũ quá. em trai Hữu Châu bật khóc còn ông sợ không đến thì mất uy tín, mất chỗ diễn, đồng nghĩa với việc mất “miếng cơm”. Vậy là, ông quyết định chạy bộ.

Trên đường, ông xin quá giang một người chạy xe máy Honda. Nhưng nhìn thấy mặt ông còn hóa trang chưa lau, người này sợ quá, rú ga chạy thẳng. Khi Hữu Châu chạy bộ đến nơi đã trễ show rồi. 

Một tối khác, Hữu Châu đang diễn ở Nhà hát Hòa Bình thì ngất xỉu. Nghệ sĩ hài Mai Sơn và Thanh Tùng hốt hoảng tưởng ông trúng gió, bèn dìu Hữu Châu vào hậu trường cạo gió. Một người trong đoàn pha cho ông ly sữa nóng. May sao ông dần hồi tỉnh và diễn được tiếp. Thế nhưng, đó là vì cả nhà ông phải ăn cháo đậu xanh thay cơm để dành tiền cho cậu em Hữu Lộc đóng học phí. Đến mãi sau này, Hữu Châu cũng hiếm khi nào nói cho người khác biết, lần đó, ông xỉu là vì… đói dù lòng rất mang ơn người đã cho mình ly sữa ngày hôm ấy.

nghe-si-huu-chau-ngat-xiu-tren-san-khau-vi-doi
Nghệ sĩ Hữu Châu ngất xỉu trên sân khấu vì đói

Mẹ mất sớm, Thoại Mỹ bươn chải tự nuôi mình và 12 anh chị em 

NSƯT Thoại Mỹ có lẽ là nghệ sĩ cải lương duy nhất ở Việt Nam 7 lần được trao giải Mai Vàng và sở hữu nhiều huy chương giải thưởng danh giá nhất, như: HCV Giải Trần Hữu Trang, HCV Diễn viên tài sắc, HCV Hội diễn cải lương chuyên nghiệp toàn quốc…

40 năm làm nghề, NSƯT Thoại Mỹ còn được trao tặng Huy chương Vì sự nghiệp sân khấu và Huy chương Văn hóa. Nhưng để có được những thành tựu đó, Thoại Mỹ đã phải trải qua vô vàn cực khổ.

Sinh ra trong một gia đình đông con, bà có tới 12 anh chị em. Cô bé Thoại Mỹ đã không trừ việc gì, bươn chải từ bán ngô nướng, khoai nướng đến bưng bê phụ quán hủ tíu để phụ cha mẹ kiếm tiền trang trải cuộc sống. Thậm chí để mình mớt miệng ăn và có thêm tiền đem về nuôi các em, bà còn đi làm osin cho gia đình nhà giàu. 

Nghèo khổ nhưng đam mê cải lương, Thoại Mỹ thi đậu vào Nhà hát Trần Hữu Trang năm 13 tuổi. Thời đó còn bao cấp, mỗi sinh viên được phát 17 kg gạo, nửa ký thịt, nửa ký cá. Nhưng không giữ cho riêng mình, cô bé Thoại Mỹ 13 tuổi ngày nào cũng đi bộ hàng chục km về nhà ăn trưa rồi lại đi bộ lên trường học tiếp để chia sẻ phần ăn với anh chị em trong nhà. Tan học, Thoại Mỹ lại chạy thật nhanh về ăn cơm rồi tối cắp cặp đi học bổ túc văn hóa.

14 tuổi, mẹ của Thoại Mỹ qua đời. Bà lại phải một mình lăn lộn ngoài cuộc sống. Thoại Mỹ đi làm bảo mẫu, giữ con cho người ta ngoài giờ học. Đôi dép đứt cũng không có tiền mua, phải lấy ghim băng hoặc cọng kẽm xâu lại dưới để đi tiếp. Tuổi dậy thì, tới băng vệ sinh Thoại Mỹ cũng không có tiền mua phải dùng giấy và vải xô. Sau mỗi đêm diễn, bà phải dùng xà bông dầu để xóa phấn, tẩy trang mặt và lấy bột giặt quần áo để gội đầu.

Ngay cả khi chính thức được đứng trên sân khấu với vai trò một người diễn viên thực sự, nữ nghệ sĩ vẫn đi bộ từ nhà tới rạp hát, ước mơ có một chiếc xe đạp cũng quá xa vời. 7h mở màn thì 3 giờ chiều, Thoại Mỹ đã xách cà mên đựng cơm đi. Tới đoàn, bà ăn vội bữa tối rồi hóa trang cho vai diễn.

Cực khổ là thế nhưng Thoại Mỹ chưa bao giờ nản lòng. Bà vẫn say nghề, vẫn cất cao lời ca tiếng hát làm đẹp cho đời, đêm đêm hóa thân vào từng nhân vật, từng phận người để phục vụ khán giả mộ điệu cải lương.

 

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here