Nghệ sĩ Minh Cảnh: Đời chao đảo khi sự nghiệp “gãy cánh”

0
6

“Ông hoàng Vọng cổ” đã có quãng thời gian sống cuộc đời của một Ông Vua đúng nghĩa. Tuy nhiên, ánh hào quang vụt tắt khi ông “gãy cánh” trên sân khấu: Sức khỏe đi xuống – tiền bạc đổ hết vào chữa bệnh – Cuộc sống lâm vào cảnh túng thiếu. 

nghe-si-minh-canh-gay-canh
Nam danh ca trở nên lận đận sau khi sự nghiệp “gãy cánh”

Minh Cảnh gặp tai nạn “gãy cánh”

Sự nghiệp sân khấu của Nghệ sĩ Minh Cảnh “đứt dây” từ khi ông rơi xuống khán đài lúc đang thực hiện một màn bay trong vở Kiếm sĩ dơi ở Bình Dương. Sau lần chết hụt đó, đoàn hát của ông cũng rã gánh vì ngưng diễn quá lâu và không có tiền đong gạo. Ngôi sao cải lương trở lại kiếp sống nghèo hèn. Trong bỗng chốc cuộc đời đã tước sạch của ông những tham vọng sân khấu, của cải và cả niềm tin.

Bị lãng quên sau cánh gà

Một nhà hàng ở Cà Mau đã dựng một sân khấu nhỏ rồi dán dòng quảng cáo: “Cùng hát với nghệ sĩ Minh Cảnh”. Trong buổi tiệc đón đoàn khách của Tổng cục Du lịch, người ta giới thiệu có Minh Cảnh hát phục vụ, một số người khách cũng có ý chờ.

Nam nghệ sĩ ngồi đợi trong khoảng tối phía sau sân khấu, nhưng suốt buổi tiệc không ai nhắc tới ông, Minh Cảnh đành lặng lẽ ra về.

nghe-si-minh-canh-ngam-ngui-tu-ra-san-khau

Lương duyên với nghề tưởng đã tắt

Minh Cảnh là một nghệ sĩ rất có tự trọng nghề nghiệp. Sau khi đoàn hát tan rã, ông không muốn đầu quân cho đoàn nào khác một phần vì sức khỏe xuống dốc sau tai nạn năm ấy. Ông chủ hai gánh hát tưởng như đã dứt lương duyên với nghề.

Minh Cảnh trải lòng: Ông mệt mỏi với những bươn chải, bon chen chốn thị phi. Ông muốn sống cuộc sống “về vườn” yên ổn.

Tiếc nuối nghề hát nhưng lận đận trăm bề

“Về nhàn” trong buổi “công danh chưa thuận” chẳng khác nào ông đã thay tất bật này bằng một tất bật khác nặng nề hơn. Vì ngoài cải lương, Minh Cảnh không có sở trường gì khác. Ông vẫn luôn khắc khoải nỗi nhớ sân khấu.

Ở Long Xuyên có người mời Minh Cảnh về mở quán nhậu. Tiếc nuối nghề hát, ông lại khăn gói xuống. Quán nghệ sĩ Minh Cảnh mở ra. Khách đến ào ào, vì lạ, vì ngưỡng mộ tiếng tăm một thời của “Ông hoàng Vọng cổ” Minh Cảnh. Nhưng chẳng được bao lâu, ở chốn rượu men và tiền bạc, ông đã bị hất ra ngoài cuộc chơi.

Thôi ở Long Xuyên, ông tìm xuống Cần Thơ, ở đó cũng có người anh em cũ. Nhưng vợ chồng ông được tiếp đãi bằng những lời hẹn. Đợi và đợi cho tới lúc tự ái bảo ông một lần nữa khăn gói xuống Sóc Trăng. Một người quen cũng đã hứa giúp vốn cho ông mở quán nghệ sĩ. Nhưng lần này, lời hứa cũng chỉ “văn nghệ” vậy rồi thôi.

Để sống qua ngày ông phải đi hát đám cưới, đám giỗ, đám tang với mỗi suất bồi dưỡng vài ba trăm ngàn. Đối với một công chức bình thường thì số tiền ấy cũng đủ để có một cuộc sống kha khá, nhưng đối với một ngôi sao vừa “gãy cánh” tài năng, vừa bước xuống từ chiếc ghế ông chủ thì khó chịu gì bằng.

Tiền nong không đủ sống và nhất là sân khấu không đủ hát cho thỏa lòng, bức bối ông xuống Cà Mau khi có lời mời của một quan chức ngành du lịch Cà Mau mời ông phục vụ cho các nhà hàng ở đây.  Nhưng tuổi đã không còn trẻ, lại chán cái cảnh ngồi chầu hát chực. Ông vẫn muốn có sân khấu của riêng mình.

 

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here