Gánh Chè Khuya - Út Bạch Lan, Út Trà Ôn

Ca khúc cải lương Gánh Chè Khuya do Nghệ sĩ , thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe mp3, playlist/album, MV/Video chất lượng cao tại Cailuongtheatre.vn

Lời bài hát: Gánh Chè Khuya

Bài hát Gánh Chè Khuya

Gánh Chè Khuya – Chuyện kể về cuộc đời “cô gái vàng trong làng bất hạnh”…

Mở đầu bài hát là tiếng rao văng vẳng của cô gái bán chè. Trong đêm khuya tối, tiếng rao của cô tựa tiếng than cho nỗi bất hạnh mà ông trời đã sắp đặt.

15 tuổi, cô gái vóc người nhỏ nhắn ấy vẫn hằng đêm chân đất gánh trên vai hàng chè nặng trĩu vai rao khắp phố, chỉ mong kiếm được vài đồng nuôi mẹ già tuổi đã 60. Thương cho em nhà nghèo không thể tiếp tục đi học, phải phụ mẹ từng bữa cháo bữa cơm…

ganh-che-khuya-ut-tra-on-ut-bach-lan
Gánh Chè Khuya – Út Trà Ôn, Út Bạch Lan

Lời bài hát: Gánh Chè Khuya – Út Bạch Lan, Út Trà Ôn

Em gái : (rao)
Ai ăn chè bột khoai bún tàu đậu xanh nước dừa
đường cát hôn …

[Tân nhạc : ???]

Nam :
Nghe tiếng rao trong đêm dài u buồn
Đêm từng đêm thầm vang bên phố nhỏ
Nghe tiếng rao như một lời kêu than
Cho số kiếp phụ phàng

Em gái :
Em đi bán chè thưng
Nặng lo chữ hiếu cho tròn
Và em lo thân sống
Cho tròn nợ áo cơm

Câu 1 :

Nam :
Lối : Hễ mỗi lần nghe tiếng rao vang từ đầu
phố là lòng tôi như nhớ thương em gái lạ đã đi rồi
Cũng gánh gánh chè khuya qua lại đường này
Em gái ấy ở trong cuối phố
Với một mẹ già tuổi độ sáu mươi
Tóc chưa xuống khỏi bờ vai
Mà em đã gánh nặng rồi thương đau
Vì nuôi mẹ khổ nghèo nên em phải chịu nhọc nhằn
lo cho tròn câu hiếu thảo

Câu 2 :

Tuổi mới mười lăm vo cơm chưa sạch cám
Mà em đã biết nấu chè thưng và gánh bán cho khách
qua đường
Nhưng tội nghiệp thay, chữ a bê em chưa biết một vần
Nhưng em siêng lắm chiều nào em cũng học với bà mẹ già
Chỉ đọc được vần xuôi
Thấy thương em cố sức sống trong cảnh đói nghèo thất học
Cho nên tôi mới bảo em mỗi ngày một buổi
Đến nhà để tôi dạy *** sau bữa cơm trưa

[Thơ]
Em đến học được chừng mười bữa
Bỗng nhiên em liên tiếp vắng ba hôm
Tôi đón hỏi em vào lúc nữa đêm
Khi em gánh gánh chè khuya về xóm vắng

Câu 4 :

Lối : Nghe tôi hỏi em cúi đầu im lặng rồi ngẩng
nhìn tôi qua ngấn lệ tuông … trào
Em trả lời với tôi trong tiếng nói ngẹn ngào
Em nói em nghèo lắm không tiền mua giấy mực
Thì làm gì trả công thầy dạy dỗ cho em

[Thơ Vân Tiên]
Thầy ơi má đã dặn khuyên
Dốt đành chịu dốt đừng phiền người ta
Một con một mẹ đã già
Đói nghèo chịu được ơn kia khó đền

Câu 5 :

Không, chú dạy dỗ là mong em biết chữ
Chớ đâu phải được trả công bằng quà vật bạc tiền
Vì thương em nghèo có hiếu lại hiền
Tôi nói chưa hết thì em đã khóc to hơn nữa
Và vội vàng quảy gánh chạy đi
Đường vắng giữa khuya chỉ còn một mình tôi
đưa mắt nhìn theo em khuất dần trong bóng tối
Với nỗi xót thương cho một kiếp sống não nùng

Câu 6 :

Rồi kể từ đêm ấy tôi không còn trông thấy bóng em đâu
Chừng hỏi thăm mới hay rắng em bị đuổi nhà và đã ra đi ở mướn
Để lấy tiền nuôi bịnh mẹ tại nhà thương
Nghe chuyện ấy lòng tôi nao nao buồn tủi
Thương cho cuộc đời những trẻ bơ vơ
Rồi đêm đêm đi về trên xóm cũ
Tôi bồi hồi như nhớ lại tiếng em rao
Như còn vương vấn nơi phố lạnh canh buồn
“Em đi bán chè thưng
Nặng lo chữ hiếu cho tròn”
Giờ em đi mất đâu còn
Nhưng tôi nhớ mãi tâm hồn thơ ngây

0

GỬI BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here

var a3_lazyload_params = {"apply_images":"1","apply_videos":"1"};